Sau ba năm hôn nhân, Ôn Lương vẫn không thể sưởi ấm trái tim của Phó Tranh.
Khi bạch nguyệt quang quay trở lại, thứ cô nhận được chỉ là một tờ giấy thỏa thuận ly hôn.
Cô muốn cố gắng thêm lần cuối để níu giữ cuộc hôn nhân này, nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh lùng vô tình. Cuối cùng, Ôn Lương lựa chọn buông tay.
Nằm trên giường bệnh, cô bình thản ký vào thỏa thuận ly hôn. Thế nhưng đúng lúc ấy, Phó Tranh lại cúi người bên giường, hạ thấp giọng khẩn cầu:
“A Lương, đừng ly hôn… được không?”